Nội dung chính
Ba năm đồng hành bên người cha thứ hai đã để lại cho tôi một bất ngờ tài chính đáng kinh ngạc.
Quá khứ đầy nỗi đau
Tôi 26 tuổi, sinh ra ở một vùng quê nghèo. Khi mới lên lớp Một, bố ruột mất vì bệnh nặng, để lại mẹ và tôi phải tựa vào nhau. Mẹ tôi, một người phụ nữ trẻ, sau khi mất chồng đã trở nên ít nói, sống khép kín trong những ngày đầu.
Bố dượng – người cha thứ hai
Mẹ quyết định tái hôn và hỏi tôi: “Con có muốn mẹ lấy chồng không? Nếu không đồng ý, mẹ sẽ không tái hôn.” Tôi trả lời chỉ mong mẹ có người bên cạnh. Nhờ vậy, bố dượng xuất hiện. Ông là người đàn ông ít nói, hiền lành, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và không mang lại tài sản gì, chỉ có tấm lòng chân thành.
Trong thời gian sống chung, ông chăm sóc tôi như con ruột, từ học hành, ăn uống đến lúc tôi ốm. Khi tôi sốt cao đêm, ông đã đưa tôi tới bệnh viện và động viên: “Cố lên con, sắp tới nơi rồi, đừng sợ.”
Tai nạn thay đổi mọi thứ
Cuộc sống gia đình chúng tôi không giàu sang; bố dượng và mẹ làm ruộng, chăn nuôi gà vịt. Một buổi chiều, trên đường về, một chiếc xe lao tới. Bố dượng đã đẩy mẹ sang một bên, nhưng chính mình lại bị tông nặng ở cột sống, không thể đứng dậy được.
Bác sĩ chẩn đoán ông sẽ phải sống liệt giường suốt phần đời còn lại. Đôi mắt ông đầy day dứt, nhưng vẫn nắm tay tôi, nghẹn ngào: “Bố làm khổ mẹ con và con rồi…”
Ba năm đồng hành
Ngay khi tôi đã lập gia đình, chồng tôi không ngần ngại ủng hộ: “Em cứ yên tâm ở nhà lo cho bố, có gì khó khăn thì bảo anh.” Nhờ vậy, tôi dành ba năm liền chăm sóc ông: xoa bóp, đưa thuốc, trò chuyện để giảm nỗi buồn. Những ngày mệt mỏi chỉ tan biến khi thấy ông mỉm cười.
Bí mật cuối cùng trong chiếc hộp gỗ
Trước khi ông lâm chung, bố dượng nắm chặt tay tôi, cảm ơn vì những năm qua, rồi đưa tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ: “Đây là món quà ông nợ con, bù đắp vì ngày con lấy chồng không cho được gì.” Ông nhắm mắt xuôi tay.

Sau tang lễ, tôi mở hộp ra thấy một cuốn sổ tiết kiệm, mật khẩu và giấy ghi: “Con gái à, hãy chăm sóc tốt cho mẹ con”. Khi kiểm tra tại ngân hàng, số tiền lên tới 500 triệu đồng – một con số vô cùng lớn đối với gia đình tôi.
Đó là kết quả của những năm ông kiêng ăn, sống tằn tiện để dành cho tôi. Cảm giác vừa vui mừng, vừa hối hận vì chưa kịp bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.
Bài học và lời chia sẻ
Theo World Health Organization, khoảng 15% dân số Việt Nam là người chăm sóc người bệnh trong gia đình, nhiều người gặp khó khăn tài chính và tinh thần. Câu chuyện của tôi là minh chứng cho tình cảm gia đình không cần máu mủ, mà bằng sự hy sinh và trách nhiệm.
Đối với những bạn đang ở vị trí tương tự, hãy nhớ:
- Ghi lại những lời hứa, dù là nhỏ bé, vì chúng có thể trở thành “bảo hiểm” tinh thần cho người thân.
- Không ngần ngại chia sẻ gánh nặng với người bạn đời hoặc người thân khác.
- Luôn duy trì ghi chép tài chính – một tài sản vô hình có thể cứu vớt tương lai.
Bạn có câu chuyện chăm sóc người thân nào muốn chia sẻ? Hãy để lại bình luận bên dưới và cùng nhau tạo nên một cộng đồng hỗ trợ lẫn nhau.